hochiminh`s thoughts worth telling about
    Việc gì lợi cho dân, ta phải hết sức làm
    Việc gì hại cho dân, ta phải hết sức tránh-Lời Hồ Chí Minh
                 Nếu trăm họ đã no đủ thì trẫm còn thiếu với ai-Lời vua Lý Thái Tông
                    Khoan thư sức dân để làm kế sâu rễ bền gốc-Lời Trần Hưng Đạo
            Nếu thấy trẫm có chính lệnh hà khắc, thì phải đàn hặc ngay-Lời vua Lê Lợi
                         Ta phải yêu dân thì dân mới yêu ta, kính ta-Lời Hồ Chí Minh

Kinh nghiệm phát triển từ nước Singapore bé nhỏ.

Nước Singapore diện tích 716 km2, gần bằng 1/4 Hà Nội của ta, dân số hơn 5 triệu, bằng 2/3 của dân số Hà Nội. Mỗi năm họ tự bồi đất thêm ra biển một chút. Thế nhưng các chỉ số phát triển của Singapore so sánh với cả nước Việt Nam ta đều vượt hơn ta nhiều.

Dân số Việt Nam ta hơn 90 triệu dân, dân số gấp 15 lần dân số Singapore, và diện tích Việt Nam ta khoảng 330.000 km2, gấp 550 lần của Singapore. GDP của Singapore năm 2018 là hơn 340 tỷ USD, GDP của Việt Nam ta năm 2018 là khoảng 230 tỷ USD. Thu nhập bình quân đầu người của Singapore là hơn 56.000 USD/người. Thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam ta là năm 2018 là khoảng 2.300 USD/người. Chênh nhau khoảng 25 lần. GDP của Hàn Quốc năm 2018 là khoảng 1600 tỷ USD, của Thái Lan là khoảng 470 tỷ USD, của Nhật Bản là khoảng 5000 tỷ USD.

Trong 30 năm thu hút vốn đầu tư nước ngoài FDI, Singapore thu hút được 1235 tỷ USD. Còn Việt Nam ta, trong hơn 30 năm Đổi mới, thu hút được khoảng gần 300 tỷ USD .

Chỉ riêng năm 2016, Singapore thu hút được 240 tỷ USD vốn đầu tư nước ngoài, còn Việt Nam chỉ khoảng 15 tỷ USD.

Như vậy, chỉ năm 2016, vốn FDI của nước ngoài đổ vào Singapore gần bằng cả 30 năm Đổi mới thu hút vốn đầu tư nước ngoài của Việt Nam ta. 

Vì sao?

Khác nhau chỉ là cách lãnh đạo đất nước.

1-Thủ tướng Lý Quang Diệu.

Ông Thủ tướng Lỹ Quang Diệu là sự bảo đảm đầu tiên cho sự phát triển của nước Singapore.

Ông Thủ tướng Singapore Lý Quang Diệu sinh ngày 16 tháng 9 năm 1923, tốt nghiệp đại học Luật Fitzwilliam-Anh Quốc năm 1949.

Sau khi tốt nghiệp đại học ở Anh, ông trở về Singapore hành nghề luật sư tại Singapore. Năm 1954, ông thành lập đảng Nhân dân Hành động PAP-Peaple’s Action Party, và ông trở thành Tổng bí thư của đảng PAP từ năm 1954 đến năm 1992, suốt 38 năm.

Sau khi trở thành Thủ tướng Singapore vào năm 1959, điều đầu tiên ông thấy, là ông cần phải có kiến thức thật cơ bản về quản lý kinh tế, nên ông đã đăng ký khóa học ngắn hạn tại trường Đại học Harvard Business School-trường Kinh Doanh Harvard ở Mỹ.

Một Thủ tướng trở thành sinh viên. Ông Lý Quang Diệu là vị sinh viên-Thủ tướng đầu tiên của trường Đại học Harvard Mỹ.

Ở đó, Giáo sư Ray Vernon đã giảng các bài giảng đặc sắc cho ông Lý Quang Diệu về sự thay đổi chưa từng có về khoa học-công nghệ, về công nghiệp, về thị trường, về các hao phí-chi tiêu, nhất là về tiền lương trong các ngành công nghiệp sử dụng nhiều lao động, và về lợi nhuận.

Trong thời gian học ở Mỹ, ông Lý Quang Diệu được tiếp xúc với hàng trăm nhà kinh doanh lớn ở Mỹ, thảo luận với họ, tranh luận với họ, và học kinh nghiệm quản lý của họ.

Ông Lý Quang Diệu đi đến kết luận là nước Singapore phải giao lưu kinh tế với 3 trung tâm kinh tế phát triển nhất thế giới, đó là Mỹ, Nhật, và EU.

Còn giao lưu kinh tế với các nước lân cận trong khu vực Đông Nam Á thì chỉ tiếp thu được nền công nghiệp công nghệ thấp, sử dụng nhiều lao động giá rẻ.

Ông Lý Quang Diệu muốn leap-frog: nhảy qua đầu các nước khác để tiếp cận với các nền kinh tế hàng đầu thế giới. Điều này giống như đảng ta đã nói, là “đi tắt, đón đầu”, thế nhưng Việt Nam ta chưa làm được nhiều theo khẩu hiệu này. Muốn Leap-Frog, phải chơi với các nước có nên công nghệ tiên tiến hàng đầu thế giới, như Mỹ, Nhật, EU, và phải làm sao để 3 trung kinh tế lớn này đầu tư vào Singapore. Ông Lý Quang Diệu đã nhờ Tiến sĩ kinh tế người Hà Lan Netherlands (tên khác của nước này là Dutch, hoặc Holland), tên là Albert Winsemius làm cố vấn phát triển cho Chính phủ Singapore.

Có thể nói Tiến sĩ Albert Winsemius đã giúp ông Lý Quang Diệu suốt 23 năm, giúp hoạch định một loạt các chính sách kinh tế lớn, và góp phần làm nên nước Singapore thịnh vượng ngày nay. Mỗi năm, Tiến sĩ Albert Winsemius đi Singapore 2 lần, mỗi lần 3 tuần, để nghiên cứu tình hình Singapore, và có ý kiến tư vấn cho ông Lý Quang Diệu.

Ví dụ Tiến sĩ Albert Winsemius cho rằng Singapore quá nghiêm khắc trong các quy định về kinh tế, nên nới lỏng cho các doanh nghiệp được tự do hơn, nên có chính sách để giảm bớt việc thay đổi chỗ làm-job hopping, nên khích lệ việc tuyển dụng người nước ngoài vào làm việc ở Singapore.

Với tất cả các kiến thức kinh tế đã học ở Mỹ, và với tư vấn của Tiến sĩ Albert Winsemius, từ năm 1970, ông Lý Quang Diệu mạnh dạn cho miễn thuế 5 năm đối với các công ty đầu tư nước ngoài đầu tư vào Singapore.

Từ năm 1975, ông Lý Quang Diệu cho nới rộng đến 10 năm miễn thuế cho công ty nước ngoài.

Công ty Mỹ Texas Instruments lập tức vào đầu tư, xây dựng nhà máy ở khu Công nghiệp Jurong để lắp ráp linh kiện bán dẫn semiconductors.

Ngay sau đó, đối thủ cạnh tranh là Hewlett-Packard (HP) vào đầu tư ở Singapore, vì HP thấy Texas Instruments thành công.

Trước khi đầu tư vào Singapore, ông chủ HP tên là Mr. Hewlett đích thân đến thăm Singapore. Ông Hewlett muốn thuê 2 tầng trên cùng của một tòa nhà 6 tầng để làm nhà máy Hewlett-Packard. Nhưng tòa nhà này không có thang máy, không thể vận chuyển máy móc lên tầng cao.

Ông Lý Quang Diệu lập tức chỉ đạo cho lắp thang máy vào tòa nhà đó, chỉ vài ngày là lắp xong. Ông chủ Hewlett rất hài lòng, và nhà máy HP được xây dựng ở Singapore từ đó đến nay.

Ông Lý Quang Diệu thấy ngay là “các nhà đầu tư nhìn nhau”, nếu nhà đầu tư này vào, thành công, thì sẽ kéo theo các nhà đầu tư khác cũng sẽ vào.

Sau HP là General Electric (GE) cũng của Mỹ, đầu tư 6 nhà máy ở Singapore để sản xuất sản phẩm điện, cầu dao điện, động cơ điện. Các công ty công nghiệp hàng đầu của Mỹ thiết lập Singapore trở thành nền công nghiệp điện lớn hàng đầu thế giới, sản xuất sản phẩm điện xuất khẩu ra toàn thế giới.

Các SEO-Giám đốc điều hành của các công ty Mỹ khi đi thăm Singapore để tìm hiểu môi trường đầu tư, đều yêu cầu gặp trực tiếp ông Thủ tướng Lý Quang Diệu, nói chuyện, thảo luận, sau đó mới quyết định đầu tư.

Có thể nói, ông Thủ tướng Lý Quang Diệu là một sự bảo đảm quan trọng nhất cho các nhà đầu tư nước ngoài yên tâm đầu tư ở Singapore.

Tất cả các vướng mắc cho các nhà đầu tư nước ngoài ở Singapore đều được giải quyết nhanh chóng nhất từ cấp lãnh đạo cao nhất của quốc gia.

Thời gian đầu, ông Lý Quang Diệu vẫn áp dụng chính sách thuế bảo hộ, để bảo hộ công nghiệp trong nước. Nên các hàng hóa, linh kiện nhập khẩu vào Singapore đều bị đánh thuế cao, để bảo hộ công nghiệp trong nước.

Có một lần, công chức Cục phát triển kinh tế EDB của Singapore hỏi Giám đốc tài chính của công ty xe oto Mercedes-Benz của Đức rằng Singapore phải áp dụng thuế bảo hộ như thế bao lâu nữa? Ông Giám đốc Mercedes –Benz trả lời thẳng thừng ngay “mãi mãi-Forever”.

Ông Lý Quang Diệu sau khi nghe báo cáo đó, lập tức cho xóa bỏ tất cả thuế bảo hộ, và cho đóng cửa các nhà máy nội địa sống được nhờ thuế bảo hộ.

Bây giờ, công ty nội địa của Singapore, và công ty đầu tư nước ngoài đều chịu thuế nhập khẩu như nhau, cạnh tranh bình đẳng, nên công ty Singapore cũng nhanh chóng vươn lên đạt trình độ tương đương công ty đầu tư nước ngoài.

Ông Lý Quang Diệu chỉ đạo tuyển chọn sinh viên ưu tú của Singapore đi học các trường đại học danh tiếng của Britain-Anh Quốc, Canada, Australia, NewZealand, Germany, France, Italy, Japan, và America. Sau khi tốt nghiệp, các sinh viên này trở về, được bổ nhiệm làm việc trong các cơ quan Chính phủ phụ trách quản lý đầu tư nước ngoài.

Ông Lý Quang Diệu nói “The key to success was the quality of the people in charge”-Chìa khóa thành công nằm ở chất lượng của các nhân viên chịu trách nhiệm”.

Các công ty Nhà nước làm ăn thành công cũng dần dần được tách ra khỏi Nhà nước, độc lập kinh doanh, như PUB-Public Utility Board-Cục phục vụ công cộng, PSA-Port of Singapore Authority-Cụ quản lý cảng Singapore, Công ty Bưu chính viễn thông Singapore Telecom,,,.

Các công ty dầu khí lớn nhất thế giới đều đã đầu tư mở nhà máy ở Singapore, như Shell, Mobil, Esso, Singapore Petroleum, British Petroleum BP.

Từ năm 1990 đến nay, Singapore trở thành trung tâm lọc dầu lớn thứ 3 thế giới, chỉ sau NewYork-Mỹ và Rotterdam của Hà Lan.

Về chất lương lao động làm việc trong các công ty nước ngoài, ông Lý Quang Diệu cũng có cách làm rất thông mình. Người lao động mà trình độ kém, thì công ty nước ngoài sẽ không muốn đầu tư vào Singapore.

Ông Lý Quang Diệu trực tiếp nói chuyện, và đề nghị các công ty Nhật, Germany, French, Dutch-Hà Lan,,, mở các trung tâm dạy nghề tại Singapore, với giáo viên, hướng dẫn viên là của các nước đó, để dạy nghề cho người lao động Singapore. Người lao động Singapore trước khi vào làm việc trong các nhà máy của công ty nước ngoài, được học nghề 4 tháng đến 6 tháng tại các trung tâm đào tạo này.

Chính phủ Singapore đài thọ mọi phí tổn cho các trung tâm dạy nghề này. Cũng có vài trung tâm được liên doanh thành lập giữa vài công ty nước ngoài như Philips, Rollei, và Tara.

Tất cả người lao động được đào tạo tại các trung tâm có thiết kế như trong nhà máy thực sự, nên được học nghề trong môi trường làm việc thực sự. Người lao động Singapore được học kỹ thuật, học cách sử dụng máy móc, học văn hóa làm việc từ các giáo viên người nước ngoài từ các nước khác nhau, và học được rất nhanh.

Nếu cử người lao động đi học nghề ở nước ngoài, thì vừa tốn kém, vừa chỉ học được kỹ thuật và văn hóa của 1 nước đó thôi. Với các Trung tâm dạy nghề thiết lập tại Singapore, giáo viên từ các nước khác đến dạy, nên người lao động Singapore học được đồng thời kỹ thuật và văn hóa làm việc của nhiều nước.

Về xây dựng các khu công nghiệp cho công ty nước ngoài mở nhà máy, ông Lý Quang Diệu thường cho xây dựng ở gần các khu chung cư mà nhân dân đang sống-các chung cư này do Cục Phát triển nhà ở HDB của Chính phủ xây dựng, để gần nguồn lao động.

Từ sân bay Changi đi đến các Khu Công Nghiệp, ông Lý Quang Diệu chỉ đạo cho trồng cây xanh mướt hai ven đường, để gây ấn tượng ngay từ đầu tiên với các nhà đầu tư đang đi tìm cơ hội đầu tư.

Ví dụ nếu Việt Nam ta, từ sân bay Nội Bài về Trung tâm Hà Nội, và đến các Khu Công nghiệp Thăng Long, Bắc Ninh, Vĩnh Yên,,,cho trồng hai bên đường cây dừa, cây cọ, kéo dài hàng mấy chục km, thì hẳn có ấn tượng rất mạnh để thu hút các nhà đầu tư nước ngoài.

Việt Nam ta muốn làm được như Singapore, có lẽ trước tiên một số vị lãnh đạo hãy đi học ngắn hạn về kinh tế-chính trị ở trường Đại học Harvard của Mỹ, và hãy mời ví dụ, ông tỷ phú Mỹ Bill Gate làm cố vấn kinh tế cho Chính phủ Việt Nam chăng?

2-Giải quyết vấn đề nhà ở cho dân.

Một trong những nhiệm vụ đầu tiên, khi ông Lý Quang Diệu trở thành Thủ tướng Singapore, là ông muốn xây dựng nước Singapore trở thành một “home-owing society”-Xã hội sở hữu nhà, mỗi gia đình Singapore được sở hữu ít nhất một ngôi nhà riêng của mình.

Bởi vì ông Lý Quang Diệu nghĩ rằng nếu mỗi người dân Singapore được sở hữu nhà riêng của mình, người dân sẽ hạnh phúc hơn, xã hội sẽ ổn định hơn, biểu tình chống Chính phủ sẽ ít đi, tình yêu nước sẽ tăng lên, sức sáng tạo, và năng lực làm việc cũng tăng lên.

Học thuyết Chủ nghĩa xã hội nói là sẽ xây dựng một xã hội công bằng, bác ái, nhưng không nói đến việc mỗi một gia đình người dân được sở hữu một ngôi nhà riêng, ấm cúng và hạnh phúc của mình.

Ông Lý Quang Diệu rất chê các nước phát triển tiên tiến như Nhật, Đan Mạch, Pháp, Thụy Điển,,,vì ở các nước đó, tuy có thu nhập cao, nhưng nhà ở cho dân rất bé, “như cái lỗ mũi”, nhất là nước Nhật Bản. Ông Lý Quang Diệu nói dù có mức thu nhập cao, nhưng nhà ở của người dân bé như cái lỗ mũi, chật chội, bí bách, thì người dân không thể hạnh phúc, và rất khó kêu gọi tinh thần yêu nước.

Chủ nghĩa Lý Quang Diệu nói rằng một nhà nước Của dân, do dân, và vì dân, thì trước hết phải lo cho dân mỗi gia đình có một ngôi nhà đàng hoàng, rộng rãi, đủ tiện nghi. Trên thế gới, chưa hề có một học thuyết nào nói về Nhà nước phải lo vấn đề nhà ở cho dân.

Nước Singapore bé bằng cái lỗ mũi, làm sao có đủ đất để xây nhà ở rộng rãi cho dân? Và lấy tiền đâu ra?

Giải pháp của ông Lý Quang Diệu là xây chung cư cao tầng, 20 tầng, 30 tầng, và Nhà nước xây nhà bán rẻ cho dân, giảm thuế đất, thuế nhà cho dân, chỉ lấy phí xây dựng, với chỉ một chút lãi.

Tháng 9 năm 1963, ông Lý Quang Diệu cho thành lập Cục Phát triển Nhà ở-HDB-Housing Development Board. Nhiệm vụ của HDB là xây nhà giá rẻ bán cho người lao động.

Điều đầu tiên, tất cả các ngôi nhà, các căn hộ HDB xây dựng phải bảo đảm giá rẻ hơn công ty tư nhân làm. Nước Singhapore diện tích chỉ hơn 700 km2, bằng 1/5 thủ đô Hà Nội của Việt Nam ngày nay, dân số 2 triệu người vào năm 1963.

Đất đai ở Singapore đắt hơn vàng. Vậy làm thế nào để làm nhà giá rẻ?

Dù đất đai ở Singapore đắt hơn vàng, nhưng xây nhà trên đất công của Nhà nước, Nhà nước lấy giá đất rẻ, nên bảo đảm xây nhà giá rẻ được. Và phải xây nhà cao tầng.

Ông Lý Quang Diệu và Chính phủ của đảng PAP cho rằng mỗi một công dân Singapre có quyền sở hữu một phần của đất đai của nước Singapore, Nhà nước chỉ làm đại diện cho sở hữu công của toàn dân.

Hơn nữa, mục đích của HDB là phục vụ nhân dân, nên HDB không lấy lãi nhiều như công ty tư nhân. Bởi vậy giá nhà-căn hộ của HDB luôn rẻ hơn nhiều giá nhà do các công ty xây dựng tư nhân làm.

Nên ở Singapore có hơn 80% cư dân sở hữu nhà riêng, thì 90% trong số đó mua nhà của HDB.

Điều thứ hai, là dù nhà giá rẻ, nhưng mua nhà không phải như mua cái xe đạp, mua nhà vẫn là một khoản tiền lớn. Làm thế nào để người dân có đủ tiền mua nhà?

HDB nghĩ ra các giải pháp tín dụng cho người dân Singapore mua được nhà như sau:

a-Mua nhà trả góp, thời gian trả góp 20 năm.

b-Người nào mua nhà lần đầu tiên được ưu tiên mua nhà trước. Người nào mua nhà lần thứ hai, thứ ba,,, phải chờ.

c-Trước khi giành được độc lập từ người Anh, Chính phủ bảo hộ Anh đã thành lập Quĩ Để giành tiềnTrung ương- Central Provident Fund-CPF-giống như quĩ Tiết kiệm, hàng năm tự động khấu trừ 5% tiền lương của người lao động cho vào quĩ này. Đây là việc làm rất hay của Chính phủ bảo hộ Anh Quốc. Ông Lý Quang Diệu cho sử dụng tiền của quĩ CPF này, để người lao động dùng để trả tiền lần đầu tiên khi mua nhà, trị giá 20% ngôi nhà. Số tiền 80% còn lại người lao động sẽ trả dần trong 20 năm. Bởi vậy tất cả người lao động có việc làm ổn định đều mua được nhà ngay, mà không cần phải có bất kỳ khoản tiền tiết kiệm nào của riêng mình cả.

Sau đó, Chính phủ Singapore hàng năm cho tăng tỷ lệ khấu trừ để giành tiền trong tiền lương từ 5% lên dần dần cao hơn, đến năm 1990 cao tới 40% tiền lương của người lao động.

Nhưng người lao động Singapore hầu như không cảm thấy sự tăng quĩ để giành này, vì tỷ lệ tăng mỗi năm chỉ xấp xỉ 1% đến 2%, và tiền lương của người lao động cũng tăng lên, mặc dù tiền khấu trừ tự động cho Quĩ để dành tăng lên.

Ông Lý Quang Diệu nói là làm thế nào để mọi người lao động Singapore trả hết được tiền nhà trong vòng 20 năm, mà không phải để khoản nợ cho con cháu gánh.

Nhưng để làm được điều này-tiền để giành trả tiền nhà tăng lên, và tiền lương cũng tăng lên-thì phải bảo đảm tốc độ tăng trưởng kinh tế phải tăng lên liên tục.

Điều thứ ba, từ năm 2013, HDB lập ra một loạt các trương trình xây nhà mới, như:  xây nhà ưu tiên cho các cặp vợi chồng có con-Parenthood Priority Scheme-PPS. Hơn nữa, các cặp vợ chồng có con nhỏ dưới 16 tuổi, trong khi chờ ngôi nhà-căn hộ PPS được xây hoàn thành, thì được sử dụng Nhà tạm trong thời gian chờ hoàn thành nhà mua.

Chương trình này được mở rộng ra cho tất các các cặp vợ chồng, các cặp đang yêu nhau-fiancé-fiancée, các gia đình đã li hôn, và người góa vợ, góa chồng.

Từ năm 2014, Chính phủ Singapore cho xây dựng chương trình xây nhà mới, MCPS-Married Child Priority Scheme, để:

  -Cha mẹ, và con cái mà đã lấy vợ, lấy chồng muốn sống cùng nhau trong một mái nhà, tức là mô hình gia đình 3 thế hệ, như cách nói của Việt Nam ta. Gia đình như thế sẽ được ưu tiên mua nhà theo MCPS. Một căn hộ như thế này được xây gồm 4 phòng ngủ, có 3 toa-lét xí-tắm (trong đó 2 toa-lét xí-tắm trong 2 phòng ngủ lớn, và 1 toa-lét xí-tắm chung), và một sân rộng như phòng khách, rộng 115 m2 cho sinh hoạt chung cả gia đình.

    -Cha mẹ đang sống trong một cán hộ đã trả xong tiền rồi, bây giờ muốn mua thêm nhà mới, hoặc muốn bán nhà cũ, để di chuyển đến nơi gần nhà của con cái.

 -Chương trình BTO-Build-To-Order để bán nhà cho những người mua nhà lần 2, lần 3,,,.

 -Cục Phát triển nhà ở HDB cũng có chương trình xây nhà bán cho người  độc thân, chưa muốn lấy vợ, lấy chồng, Single Singapore Citizen-SSC Scheme, 1 hoặc 2 phòng đầy đủ tiện nghi.

 -HDB cũng có chương trinh xây nhà cho người già, Studio Apartment, cho người từ trên 55 tuổi. Các căn hộ này được trang bị các thiết bị thuận lợi cho người già. Người già có thể mua, hoặc thuê, không cần mua.

Về kỹ thuật xây nhà chung cư, HDB dùng kỹ thuật xây nhà lắp ghép-prefabrication. Các chung cư hiện đại 50 tầng, có 3 đến 4 phòng ngủ, 1 phòng khách được xây dựng theo kỹ thuật prefabrication này được xây ở các khu Hougang, Yishun, Tampimes, nên xây rất nhanh, chỉ vài tuần, đến vài tháng là xong một chung cư.

Các chung cư cũng xây dựng theo tiêu chuẩn eco-thân thiện với môi trường, cây xanh nhiều, và sử dụng điện mặt trời, các tấm pin mặt trời được lắp ở trên khắp các mái nhà.

Đến nay, năm 2018, HDB đã cung cấp nhà và chung cư cho 80% cư dân Singapore, trong đó 90% là sở hữu tư nhân, chỉ 10% thuê.

20% còn lại là người dân Singapore tự làm nhà lấy, hoặc mua của các công ty xây dựng tư nhân khác.

Từ năm 2011, HDB cũng bắt đầu một loạt các dự án xây nhà cao cấp-liên hoàn cấp nước-thoát nước-năng lượng sạch-Eco Precinct-energy-water-waste management.

-Tổ hợp My Waterway Punggol-Kênh đào Punggol của tôi-các căn hộ cao tầng hiện đại nằm ven hai bên kênh đào Punggol.

Skyrise Greenery-Tòa nhà trọc trời xanh.

-Chương trình dấu ấn xanh HDB Greenprint, có cách thiết kế tập trung vào quan hệ cộng đồng của những người sống trong khu chung cư, được xây dựng ở khu Tây Yuhua. Chung cư này áp dụng các kỹ thuật tiên tiến Hệ thống điều hòa khí thải-Pneumatic Waste Conveyance System, sử dụng nước mưa, pin mặt trời, bãi để xe đạp, mái nhà trồng cây xanh.

-Chung cư Pinnacle Duxton cao 50 tầng thiết kế như chiếc cầu bắc ngang qua bầu trời, có bãi để xe, các khu mua sắm, và khu sinh hoạt cộng đồng.

Và còn nhiều nữa.

Nhà nước Singapore của ông Lý Quang Diệu thực sự là Nhà nước của dân, do dân, vì dân.

3-Trọng dụng người tài

Kinh nghiệm thứ ba có thể thấy được là đảng PAP của ông Lý Quang Diệu tập hợp được rất nhiều người tài, người có học vấn cao.

Là người lãnh đạo, thì cần phải có nhiều người tài giúp việc. Không có tài, thì không thể lãnh đạo được. Đó là ý kiến của ông Lý Quang Diệu. Bản thân ông Tổng bí thư Lý Quang Diệu đã tốt nghiệp ngành luật ở 2 trường đại học danh tiếng Cambridge University, và Fitzwilliam College của Anh năm 1949, khi ông 26 tuổi.

Vị Tổng bí thư thứ hai của đảng PAP, và cũng là vị Thủ tướng thứ hai của Singapore, từ năm 1990 đến năm 2004, là ông Goh Chok Tong, tốt nghiệp tại trường Đại học danh tiếng Williams College, Mỹ, về chuyên ngành Phát triển kinh tế.

Vị Tổng bí thư thứ ba của đảng PAP, tức là Thủ tướng thứ 3 hiện nay của Singapore Lý Hiển Long, con trai cả của ông Lý Quang Diệu, sinh năm 1952, cũng đã tốt nghiệp trường Đại học Cambridge của Anh về ngành toán và vi tính.

Sau đó ông Lý Hiển Long còn học về Hành chính công tại đại học Harvard – Mỹ.

Các đại biểu quốc hội Singapore là người của đảng PAP và các bộ trưởng cũng là người của đảng PAP, cũng đều tốt nghiệp các trường đại học nổi tiếng trên thế giới.

Ông Phó thủ tướng Jayakumar, đảng viên đảng PAP, phụ trách về an ninh quốc gia đã tốt nghiệp tại khoa Luật, trường Đại học Yale Law của Mỹ. Đây là trường đại học mà vợ chồng ông Tổng thống Mỹ Bill Clinton đã học.

Ông Bộ trưởng Bộ Ngoại Giao George Yong-Boon Yeo, đảng viên đảng PAP, sinh năm 1954, cũng tốt nghiệp trường Cambridge của Anh.

Ông Bộ trưởng Chánh Văn phòng Nội các Lim Swee Say, sinh năm 1954, đảng viên đảng PAP, tốt nghiệp trường Loughborough của Anh.

Ông Bộ trưởng Bộ quốc phòng Teo Chee Hean, sinh năm 1954, tốt nghiệp trường Đại học Hoàng gia Imperial College London – Anh.

Quan điểm của ông Tổng bí thư đảng kiêm Thủ tướng Lý Quang Diệu về trọng dụng, thu hút nhân tài đã được đảng PAP thực hiện triệt để, rất có hiệu quả.

Lãnh đạo xấu sẽ đuổi người tốt, người giỏi, không cho họ được giữ những chức vụ quan trọng”, ông Lý Quang Diệu nói.

Nước Singapore không những tìm và sử dụng người tài trong công dân Singapore, mà còn thu hút nhân tài từ nước khác đến.

Năm 1997, khi ông Lý Quang Diệu đã thôi chức Thủ tướng Singapore, làm Bộ trưởng Cố vấn Chính phủ, ông đề nghị Chính phủ Singapore cho tuyển dụng một loạt chuyên gia Mỹ, Anh,,,,làm việc trong các cơ quan Chính phủ Singapore.

Nước Singapore nói tiếng Anh, nên việc tuyển dụng này không có khó khăn gì.

Năm 1998, Ngân hàng Phát triển DBS của Singapore mời ông John Olds, người Mỹ, là quan chức cao cấp của tập đoàn tài chính-ngân hàng J.P.Morgan của Mỹ làm Phó Chủ tịch DBS. Ngay sau đó, Công ty Ngân hàng Trung Quốc Hải ngoại-OCBC của Singapore cũng mời đón ông Alex Au, một nhà kinh doanh ngân hàng HongKong nổi tiếng về làm lãnh đạo OCBC.

2 chuyên gia hàng đầu về tài chính-ngân hàng này đã giúp Singapore trở thành trung tâm tài chính lớn thứ 4 thế giới, sau Mỹ, Luân Đôn, và Tokyo.

Người nước ngoài tài giỏi đến Singapore làm việc, được định cư lâu dài, và được gia nhập quốc tịch Singapore dễ dàng.

4-Đảng PAP trực tiếp lãnh đạo đất nước

Ông Lý Quang Diệu chủ trương các vị lãnh đạo đảng PAP phải trực tiếp nắm các vị trí lãnh đạo đất nước.

Tổng bí thư đảng luôn luôn trực tiếp nắm chức Thủ tướng.

Các đảng viên cao cấp nắm các chức Bộ trưởng. Từ đó mà đường lối của đảng PAP được thự hiện trực tiếp qua các đảng viên nắm chức vụ lãnh đạo Nhà nước.

Nước Việt Nam ta hiện nay đồng chí Tổng Bí Thư kiêm Chủ Tịch nước là một chủ trương đúng.

Quan điểm Đảng không làm thay chính quyền, tưởng là hay, nhưng thật ra là sai lầm. Đảng không trực tiếp nắm chính quyền, thì đảng chỉ lãnh đạo trên mây trên gió.

5-Tiếng Anh là quốc ngữ, cùng với tiếng Trung Quốc

Sau khi nước Singapore giành được độc lập, ông Lý Quang Diệu chủ trương không bỏ tiếng Anh, mà đưa tiếng Anh lên làm ngôn ngữ chính thức, cùng với tiếng Hoa. Ông Lý Quang Diệu lãnh đạo đảng PAP để giành độc lập cho nhân dân Singapore từ người Anh, bỏ sự lãnh đạo của người Anh, nhưng ông không bỏ tiếng Anh.

Và cả bộ máy hành chính mà người Anh xây dựng lên ở Singapore trong hơn 100 năm đô hộ, nước Singapore cũng không bỏ. Ông Lý Quang Diệu cho tiếp thu tất cả nền hành chính tiên tiến đó. Nhân dân được tự do cư trú, quyền tư hữu không bị xóa bỏ.

Về tầm quan trọng của tiếng Anh, ông Lý Quang Diệu nói: “-Nắm vững tiếng Anh, đó là chìa khóa để giành lấy tri thức, công nghệ cao của phương Tây”.

6-Thuế thấp.

Singapore là một trong những nước có mức thuế thấp nhất thế giới, giống như Nơi trú ngụ thuế-Tax Haven. Xin bạn đừng lầm chữ Haven-nơi bình yên, nơi trú ngụ yên ổn, với chữ Heaven, Thiên đường. Tất nhiên, nơi bình yên, nơi yên ổn, nơi trú ngụ an toàn có ý nghĩa không khác nhau lắm so với Thiên đường. Phát âm của 2 chữ này thì cũng gần giống nhau.

Tiền thuế của Singapore chỉ chiếm 17% GDP, thuộc hàng thấp nhất thế giới. Ở nước Việt Nam ta tiền thuế chiếm 24% GDP. Nhưng nếu trừ các khoản thu ngoài thuế, như thu từ dầu khí, thì thuế của Việt Nam ta chiếm hơn 30% GDP, thuộc hàng các nước có mức thuế cao nhất thế giới.

Nước Anh của bà Thủ tướng May, sau khi rời khỏi EU, cũng đã quyết định sẽ giảm thuế dần dần, đến năm 2020, sẽ ở mức 17% như Singapore.

Ông Tổng thống Mỹ Trump cũng đang có kế hoạch sẽ giảm thuế từ trên 35% hiện nay, xuống còn 20%, và ông Trump mong muốn tiến tới giảm xuống còn 15%.

Ông Lý Quang Diệu cho xóa bỏ thuế thừa kế, vì cho rằng tài sản thừa kế mà bố mẹ, ông bà để lại cho con cháu là vấn đề đạo đức, nên không đánh thuế.

Thuế thu nhập của Singapore cũng thuộc hàng thấp nhất thế giới, vì ông Lý Quang Diệu muốn khích lệ mọi người làm giàu.

Ở Singapore, người có thu nhập 20.000 đo la Singapore (khoảng 17.000 USD Mỹ) không phải nộp thuế thu nhập. Người có thu nhập 30.000 đôla Singapore (khoảng 27.000 đôla Mỹ) mới phải nộp thuế thu nhập 2 %. Và thuế thu nhập tăng cao nhất là 20%, áp dụng cho người có thu nhập 320.00 đôla Singapore, tức khoảng 270.000 USD Mỹ, tức là khoảng 5 tỷ đồng Việt Nam.

Thuế trực thu, đánh vào thu nhập của người dân, và công ty, từ mức chiếm 2/3 ngân sách Nhà nước Singapore, dần dần giảm xuống còn ½ ngân sách hiện nay.

Singapore không đánh thuế vào lãi qua đầu tư cổ phiếu, giống như Switzerland, Lucxembourg,,,.Thuế nhập khẩu chỉ khoảng 0,4%, thuế VAT là chỉ 3%. Thuế tài sản-là thuế đánh vào sở hữu nhà, đất, từ mức 60%, giảm xuống mức 5%. Mức này vẫn khá cao, vì Singapore là nước diện tích nhỏ. Ở Thụy Sỹ-Switzerland, thuế sở hữu nhà đất chỉ là 0,3%-0,5%.

Cả Singapore, và Thụy Sỹ đều không đánh thuế khi mua-bán nhà đất, chỉ đánh thuế sở hữu nhà đất.

Với công ty đầu tư nước ngoài FDI đầu tư vào Singapore, đầu tiên, Chính phủ Singapore cho miễn thuế 5 năm. Nhưng từ năm 1970 đến nay, cho miễn thuế 10 năm.

Việt Nam ta có lẽ cũng nên học theo cách làm này để thu hút nhiều vốn đầu tư nước ngoài vào Việt Nam hơn nữa. Và không chỉ miễn thuế 10 năm đầu tiên cho các công ty nước ngoài, mà còn nên miễn thuế 10 năm đầu tiên cho tất cả các công ty Việt Nam mới khởi nghiệp.

7-Chống tham nhũng bằng luật pháp nghiêm minh, và trả lương xứng đáng.

Ông Lý Quang Diệu nói “Sự sống còn của Singapore hoàn toàn dựa vào sự liêm khiết và hiệu suất của các bộ trưởng và quan chức cao cấp của Chính phủ”.

Ông nhiều lần khẳng định “nhân dân quyết không thể dung tha những phần tử đầu cơ và lưu manh”. 

Về độ trong sạch của bộ máy nhà nước, năm 2015, Singapore được xếp thứ 1, trong sạch nhất thế giới.

Ông Thủ tướng Lý Quang Diệu nguyên là luật sư, tốt nghiệp ở Anh Quốc, nên ông rất thông hiểu luật pháp. Ông cho áp dụng hệ thống luật pháp chống tham nhũng rất nghiêm khắc.

Đồng thời, ông cho rằng muốn chống tham nhũng tốt và muốn thu hút được nhân tài, phải trả lương xứng đáng.

Vào năm 1985, ông Lý Quang Diệu khi đó nói rằng nước Singapore có 676 người giàu thu nhập cao hơn lương các Bộ trưởng.

Nhưng 3 vị bộ trưởng Tài chính, Quốc phòng, và Nhà ở có vai trò quan trọng cho nước Singapore hơn 676 vị giám đốc công ty có thu nhập cao kia.

Và tiền lương trả cho toàn bộ bộ máy Chính phủ Singapore năm 1985 đó chỉ là hơn 2,5 triệu đô-la Mỹ.

Trong khi bộ máy Chính phủ Singapore quản lý một đất nước có GDP là 17 tỷ đô-la Mỹ (1985). Còn công ty Vận tải biển Singapore chỉ làm ra doanh số hơn 1 tỷ đô-la Mỹ, nhưng tiền lương của lãnh đạo cao cấp của công ty đó là gần 2 triệu đô-la Mỹ.

Ông Lý Quang Diệu ví đất nước Singapore như một doanh nghiệp. Và “doanh nghiệp” Singapore hàng năm làm ra bao nhiêu tỷ đôla, thì tiền lương của lãnh đạo “doanh nghiệp Singapore” phải tương đương với “doanh số” đó.

Từ đó ông Lý Quang Diệu quyết tâm tăng lương cho các vị trí chủ chốt lãnh đạo đất nước.

Hiện nay tiền lương của các Bộ trưởng và Thủ tướng Singapore thuộc hàng cao nhất trên thế giới. Lương của Thủ tướng Singapore Lý Hiển Long-con trai ông Lý Quang Diệu, năm 2015 là khoảng 1,2 triệu đôla một năm, cao gấp 3 lần lương Tổng thống Mỹ, cao gấp 2 lần lương Thủ tước Australia.

Lương các Bộ trưởng là khoảng 800.000 đôla Mỹ một năm. Lương Bộ trưởng Singapore cao gấp khoảng 4 lần lương Bộ trưởng ở Mỹ.

Ở Việt Nam ta, thủy thủ tàu ngầm Kilo của ta có lương 2500 đôla/tháng. Thật vui. Nước ta còn nghèo, nhưng Nhà nước dám chi lương cao như thế cho thủy thủ tàu ngầm, để bảo đảm cho các chiến sĩ yên tâm phục vụ đát nước, bảo vệ Tổ quốc, là rất đúng đắn.

Tiền lương của cán bộ cao cấp của Việt Nam ta cũng nên học tập theo cách làm của Singapore, để bảo đảm một bộ máy Nhà nước liêm chính và có hiệu quả như Singapore. Lương Thủ tướng Nhật là 26.000 USD một tháng, lương Bộ trưởng Nhật là khoảng 16.000 USD/ tháng.

Nếu Bộ trưởng, Thủ tướng, Đại biểu Quốc hội, Ủy viên Trung ương Đảng, Ủy viên Bộ chính trị, Chủ tịch Tỉnh, Bí thư tỉnh,,, của Việt Nam ta bước đầu có mức lương trên dưới 20.000 đôla/tháng, chắc chắn Việt Nam ta sẽ có một bộ máy Nhà nước  trong sạch, và có hiệu quả hơn. Và Việt Nam ta phải cố gắng học theo Singapore, phải tiến tới lương của Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội, Thủ tướng phải ở mức trên dưới 100.000 USD/ một tháng, lương của đại biểu Quốc hội phải ở mức khoảng 20.000 USD/tháng, thì mới có thể bảo đảm một bộ máy Nhà nước có hiệu quả và trong sạch.

8-Hình phạt đánh roi.

Nước Singhapore có hình phạt đánh roi, để trừng trị những người phá hoại tài sản cộng cộng và tài sản tư nhân, hành hung người khác.

Ông Lý Quang Diệu kể lại rằng năm 1993, khi tòa án Singapore phạt đánh roi một thanh niên Mỹ hư hỏng mà đã đã phá hoại tài sản, và vẽ bậy lên tường và lên khoảng 20 xe oto ở Singapore, thì Tổng thống Mỹ Bill Clinton đã lên tiếng xin phía Singapore tha cho kẻ hư hỏng đó. Báo chí Mỹ cũng đua nhau tố cáo nước Singpaore là nước châu Á dã man. Ông Lý Quang Diệu nói rằng nếu tha cho thằng mất dạy đó, thì làm sao có thể phạt đánh roi những kẻ mất dạy khác? Thế cho nên cuối cùng phía Singapore chỉ giảm từ 6 roi xuống còn 4 roi cho kẻ đó.

Ông Lý Quang Diệu kể lại rằng sau đó ít lâu, một cô gái Singapore lái xe ở Mỹ, bị cảnh sát Mỹ chặn xe xét hỏi giấy tờ. Cô gái Singapore trình giấy tờ xe cho cảnh sát và có ý phàn nàn rằng chắc là người Mỹ ghét người Singapore lắm vì cái vụ đánh roi đó. “Ồ, thế à? Cô là người Singapore hả? Ồ, cái thằng mất dạy đó nó đánh cả bố nó đấy. Đánh roi cái thằng mất dạy đó là đáng đời lắm”-người cảnh sát vui vẻ nói, và cho cô gái Singapore đi, không hỏi thêm gì nữa.

Chắc chắn có nhiều người Mỹ cũng thèm muốn có hệ thống luật pháp đánh roi như ở Singapore để trừng trị các tội như bạo hành trong gia đình, bạo hành người khác, phá hoại tài sản người khác,,,.Hoàn toàn chẳng lâu gì, mời chỉ cách đây hơn 100 năm, luật pháp của Mỹ vẫn có hình phạt đánh roi. Vị Tổng thống đầu tiên của nước Mỹ là George Washington đã từng phạt đánh roi tới hàng trăm roi đối với những kẻ đào ngũ. Nếu nước Mỹ bây giờ khôi phục lại hình phạt đánh roi của Tổng thống George Washington, thì các tội bạo lực ở Mỹ sẽ giảm đi một nửa hoặc hơn nữa.

Ông Tổng thống Mỹ Bill Clinton là người rất có thiện cảm với Việt Nam, ông là người chống chiến tranh Việt Nam, ông đã cho xóa bỏ cấm vận với Việt Nam vào năm 1995, và cho khôi phục quan hệ ngoại giao với Việt Nam. Khi về hưu, ông viết cuốn sách hồi ký MY LIFE, Nhà xuất bản ALFRED A. KNOPF-NewYork xuất bản năm 2004. Trong cuốn sách đó, ông Bill Clinton nói về kỷ niệm ông đi thăm Liên Xô cũ vào năm 1970, khi ông đang là sinh viên 24 tuổi. Khi đó, người Nga nhìn ông Clinton đầy thán phục, vì họ cho rằng nước Mỹ giàu có, tự do, và hạnh phúc nhất thế giới. Thế nhưng, khi vừa từ nước Nga trở về Mỹ, ông Bill Clinton nghe tin người hàng xóm ở gần nhà mẹ ông ở Mỹ bị kẻ gian đâm chết trong nhà, và lấy đi các đồ đạc đắt tiền. Bản thân ông Bill Clinton khi làm giáo sư đại học Luật ở Mỹ cũng đã bị kẻ gian đột nhập vào nhà lấy đi tất cả nhiều đồ đạc.

Thế đấy. Nước Mỹ được cho là tự do, giàu có, hạnh phúc nhất thế giới, nhưng thật ra không phải như vậy.

Một thứ luật pháp tự do quá trớn, tự do sử dụng súng như ở Mỹ là một thứ thảm họa cho cuộc sống an bình của mọi người dân lương thiện.

Phải chăng nước Việt Nam ta cũng nên học theo hình phạt đánh roi của nước Singapore chăng? Luật Hồng Đức thời nhà Lê ở nước ta đã có hình phạt đánh roi rồi, chỉ cần khôi phục lại điều luật đó đưa vào bộ Luật Hình Sự hiện nay là đủ.

Nước Singapore cũng rất nghiêm khắc với các vi phạm vứt rác bừa bãi, nhai kẹo cao-su vứt xuống đường, hút thuốc lá nơi cấm hút,,,. Tất cả đều bị phạt 500 đôla Singapore, khoảng hơn 400 đô la Mỹ.

Tự do quá trớn sẽ chỉ làm cho đạo đức, văn hóa xã hội bị đồi bại, hư hỏng đi. Luật pháp hà khắc quá thì dân cũng khó sống, chỉ muốn bỏ nước ra đi. Luận pháp nghiêm khắc vừa phải sẽ giúp giữ gìn kỷ cương xã hội.///

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

About hochiminhbao


Trang Web của những người mong muốn thực hiện Tư tưởng Hồ Chí Minh.

"Nước độc lập mà dân không hưởng hạnh phúc, tự do thì độc lập cũng không có nghĩa lý gì"-Lời Hồ Chí Minh.

Contact

Email to hochiminhbao.com:

hcmbao@gmail.com

Follow hcmbao

 Subscribe to this blog
Follow me on Twitter
 Connect on Facebook
 Gallery on Flickr

Copyright


© 2019 by hochiminhbao.com.

You're welcome to link to hochiminhbao.com, or to republish any posts and images of this website.

We are very appreciated if you quote source from hochiminhbao.com.

Thank you.