hochiminhbao.com
               Nếu trăm họ đã no đủ thì trẫm còn thiếu với ai-Lời vua Lý Thái Tông
       Phải khoan thư sức dân để làm kế sâu rễ bền gốc-Lời tướng Trần Hưng Đạo
        Nếu thấy trẫm có chính lệnh hà khắc thì phải đàn hặc ngay-lời vua Lê Lợi
                                  Cán bộ là công bộc của dân-Lời Hồ Chí Minh
   Việc gì lợi cho dân, thì phải hết sức làm. Việc gì hại cho dân, thì phải hết sức tránh-Lời Hồ Chí Minh
                          Tôi chỉ có một đảng, đảng Việt Nam-Lời Hồ Chí Minh
                 Chở thuyền cũng là dân, lật thuyền cũng là dân-Lời Nguyễn Trãi

Kỉ niệm nhỏ về 3 nhân viên an ninh tử tế

Trong ngành công an Việt Nam ta cũng có người xấu, người tốt. Ở đây tôi xin kể về 3 nhân viên an ninh tốt, có lương tâm.

Tôi cũng nhân được một bộ hồ sơ dày cộp. (Bộ hồ sơ này thực ra cũng do một nhân viên an ninh bí mật cung cấp cho các nhà báo-Bây giờ đã hơn 20 năm rồi, nên có thể nói công khai ra điều này một chút).

Khoảng năm 1997, xảy ra những vụ tiêu cực lớn trong ngành dầu khí. Một số người nắm được việc đã bí mật cung cấp các tài liệu, hồ sơ về các vụ việc tiêu cực trong ngành dầu khí cho báo chí ở Hà Nội.

Tôi cẩn thận photocopy làm 3 bộ, để ở 3 nơi khác nhau.

Sau đó, dựa vào các hồ sơ tài liệu đó, tôi viết bài báo, nộp Tổng biên tập Ngọc Thạch. Đồng chí Tổng Biên tập có vẻ lo, vì thấy vụ việc động dữ, nên nói với tôi là hãy chờ xem thế nào.

Tôi mang bài báo của tôi sang cho báo Lao Động, nộp anh Phạm Huy Hoàn, Tổng Biên tập. Anh Huy Hoàn xem xong bản thảo của tôi, cũng thấy lo, nên nói là anh sẽ mang bài báo của tôi lên Ban Văn hóa Tư tưởng hỏi ý kiến.

Ở trên Ban cũng nói với anh Huy Hòan là hãy chờ thêm chút nữa, chứ “động dữ lắm”. Tôi cũng hiểu động dữ là liên quan đến ai rồi, nhưng tôi nghĩ người liên quan rồi sẽ nghỉ hưu, nên sẽ có người khác trong sạch hơn sẽ lên thay, thì sẽ làm rõ được các tiêu cực trong ngành dầu khí.

Được ít hôm, đột nhiên có 3 nhân viên An ninh Kinh tế, thuộc Cục An ninh Kinh tế, đến báo Đại Đoàn Kết đề nghị gặp tôi.

Đồng chí Tổng Biên Tập Ngọc Thạch khá hoảng, nói tôi tiếp 3 cán bộ An ninh.

Tôi đã đoán có lẽ họ đến về vụ dầu khí, nên cũng thấy yên tâm.

Khi đó, tôi biết báo Tiền Phong, báo Tuần Tin Tức cũng đang làm vụ dầu khí, bài báo đã đăng rồi, và cơ quan An ninh điều tra cũng đang làm việc rất dữ với các phóng viên viết bài.

Bài báo của tôi chưa đăng, nên cơ quan An ninh điều tra chưa làm việc với tôi, chỉ mới là cơ quan An ninh Kinh tế.

Tôi mời 3 cán bộ an ninh vào phòng khách của báo Đại Đoàn Kết, pha trà mời họ, và hỏi tôi có thể giúp gì được cho họ.

Ba cán bộ an ninh tự giới thiệu, một là thượng tá, một thiếu tá, và một đại úy của Cục An ninh Kinh tế, Bộ Công an.

Đồng chí thượng tá, Điều tra viên cao cấp, trình bày ngắn gọn như sau:

Chúng tôi biết anh Minh Tuấn đã viết bài báo về vụ dầu khí, nhưng chưa được đăng. Chúng tôi chỉ xin đề nghị 2 việc, xin anh giúp chúng tôi:

Một là, xin anh cho chúng tôi biết ai đã cung cấp hồ sơ, tài liệu cho anh.

Hai là, xin anh photocopy một bộ hồ sơ, tài liệu cho chúng tôi.

Sau khi nghe đồng chí Thượng tá nói, tôi trả lời ngắn gọn như sau:

Thưa ba đồng chí công an.

Thứ nhất, tôi không thể cung cấp thông tin về ai đã cũng cấp hồ sơ, tài liệu vụ dầu khí cho chúng tôi. Nếu tôi nói ra, thì còn có ai dám cung cấp hồ sơ, tài liệu cho chúng tôi nữa.

Bởi vậy, xin phép, tôi không thể nói.

Thứ hai, chúng tôi, những nhà báo làm điều tra chống tham nhũng, chúng tôi cũng xác định chúng tôi sẽ dũng cảm, và có lòng quyết tâm như các vị tiền bối cách mạng ngày xưa đã đấu tranh giành độc lập cho dân tộc Việt Nam ta, như Lê Hồng Phong, như Nguyễn Thị Minh Khai, như Hoàng Văn Thụ, v,v. Các nhà báo chúng tôi cũng sẽ dũng cảm và quyết tâm như vậy, dám chấp nhận hi sinh, mất mát, tù đày, nhưng không bao giờ đầu hàng trong cuộc đấu tranh chống tham nhũng.

Thứ ba, tôi sẽ photocopy một bộ hồ sơ, tài liệu cho các đồng chí, nhưng, chỉ những tài liệu, hồ sơ nào mà các đồng chí khi đọc, không thể phát hiện được ai đã cung cấp hồ sơ cho tôi.

Nếu các đồng chí đồng ý như thế, tôi sẽ đi photocopy cho các đồng chí.

Tôi nói khá dài, rõ ràng, mạch lạc, và rất bình thản.

3 cán bộ an ninh nhìn nhau, trao đổi nhỏ gì đó, sau đó đồng ý.

Tôi nói họ chờ, và đi ra ngoài.

Nơi tôi để bộ tài liệu khá xa, nên tôi đi mất khá nhiều thời gian, sau đó ngồi ở quán photocopy chọn lọc tài liệu, coppy, cũng khá lâu.

Tôi mang cả 2 bộ hồ sơ, một bộ gốc của tôi giày cộp, và bộ hồ sơ cho 3 cán bộ an ninh mỏng hơn hơn nhiều, mang vào phòng khách báo Đại Đoàn Kết, giao cho họ bộ hồ sơ mỏng.

3 cán bộ an ninh cười hiền lành, và cảm ơn tôi, rồi ra về.

Ra đến cửa, vị thượng tá đưa cho tôi cái cac-vi-sít, nói nhỏ với tôi là nếu có vấn đề gì, thì hãy liên lạc với ông.

Sau hôm đó, không có ai đến hỏi tôi nữa.

Tôi nghĩ, trong lực lượng công an, an ninh, cũng có người xấu, người tốt, người chỉ biết làm theo nhiệm vụ được giao một cách mù quáng, nhưng cũng có nhiều người làm việc có suy xét, có lương tâm.

Theo tôi, ba cán bộ an ninh làm việc với tôi trong vụ dầu khí năm 1997 là những cán bộ an ninh tốt, có lương tâm. Và chỉ những người như vậy mới có khả năng bảo vệ pháp luật, bảo vệ đảng.

Bây giờ nhìn lại vụ Đinh La Thăng, nếu năm 1997 đó, vụ dầu khí được để cho báo chí làm thoải mái, thì đã ngăn chặn được các tiêu cực trong ngành dầu khí từ khi đó, không để xảy ra cái ung nhọt như Đinh La Thăng năm 2018 vừa rồi.///

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

hochiminhbao.com


Recent Posts
Sài Gòn xưa


Hà Nội xưa