hochiminhbao.com
               Nếu trăm họ đã no đủ thì trẫm còn thiếu với ai-Lời vua Lý Thái Tông
       Phải khoan thư sức dân để làm kế sâu rễ bền gốc-Lời tướng Trần Hưng Đạo
        Nếu thấy trẫm có chính lệnh hà khắc thì phải đàn hặc ngay-lời vua Lê Lợi
                                  Cán bộ là công bộc của dân-Lời Hồ Chí Minh
   Việc gì lợi cho dân, thì phải hết sức làm. Việc gì hại cho dân, thì phải hết sức tránh-Lời Hồ Chí Minh
                          Tôi chỉ có một đảng, đảng Việt Nam-Lời Hồ Chí Minh
                 Chở thuyền cũng là dân, lật thuyền cũng là dân-Lời Nguyễn Trãi

Bài học từ Trung Quốc

Nước Trung Quốc từ tháng 2 năm 2011, có GDP 5700 tỷ đôla, lớn thứ hai thế giới, giành lấy vị trí mà người Nhật chiếm giữ suốt 43 năm. Và hết năm 2018, GDP của họ là 11.000 tỷ USD. Dân số của Trung Quốc là hơn 1,3 tỷ người, gấp khoảng 15 lần nước ta, nhưng GDP hơn gấp 50 lần ta (ta khoảng hơn 260 tỷ đôla năm 2018), và thu nhập bình quân đầu người gấp ta hơn 4 lần. Ngân sách quốc phòng của họ năm 2018 khoảng 120 tỷ đôla, của ta khoảng 5 tỷ đôla.

Tốc độ tăng trưởng của họ luôn trên 8% /năm. Năm 2018 giảm xuống còn khoảng hơn 6%. Vẫn rất đáng khâm phục.

Và về công nghiệp quốc phòng của họ thì thực sự kinh ngạc. Súng bộ binh, máy bay, đại bác, xe tăng, tàu chiến, tàu ngầm, tên lửa hành trình, tên lửa đạn đạo,,,họ đều tự sản xuất được, với công nghệ khá tinh vi.

Trung Quốc làm đường sắt cao tốc, thất bại, lại làm lại, và bây giờ họ khá thành công. Họ dám làm công nghệ hiện đại nhất thế giới. Và có làm thì có sai, có thất bại. Nhưng “thất bại là mẹ thành công”, Bác Hồ cũng đã dạy cho người Việt Nam ta như vậy.

Đầu năm 2016, Trung Quốc ký hợp đồng với Tây Ban Nha, sẽ làm đường sắt cao tốc nối Trung Quốc và Tây Ban Nha, dài trên 15.000 km, sẽ là hệ thống đường sắt dài nhất thế giới, đi qua hơn chục nước.

Người Pháp, cách đây hơn 100 năm, đã dám quyết định làm đường sắt ở Việt Nam ta, khi đó, kinh tế Việt Nam hầu như chưa có gì, khách đi tầu chủ yếu là mấy bà bán gạo, bán chuối, bán gà, vịt,,,.Thế nhưng chỉ ít năm sau, chính hệ thống đường sắt đó làm cho kinh tế Việt Nam phát triển, và khi Nhà nước Xã hội Chủ nghĩa của ta quản lý đất nước, cái hệ thống đường sắt đó thật vô cùng có ích. Nếu người Pháp 100 năm trước cũng đắn đo, run sợ thì có lẽ bây giờ ta cũng chưa có đường sắt đâu.

Người Nhật cũng giống người Trung Quốc, hồi đầu họ cũng chỉ đi cóp nhặt công nghệ, và thất bại không ít. Nhưng người Nhật âm thầm, nhẫn nhục, với quyết tâm sắt đá, không sợ thất bại, nên người Nhật đã thành công. Và bây giờ, người Nhật đang âm thầm theo dõi người Trung Quốc thất bại đôi chút trong hệ thống đường sắt cao tốc, và người Nhật đang thực sự lo lắng.

Đó chính là nguyên nhân khiến cho Trung Quốc phát triển vượt bậc, cả thế giới đang phải kính nể.

Nên nhớ vào năm 1978, khi Trung Quốc bắt đầu đổi mới, họ còn thua kém ta về đủ mọi thứ. Cách mạng văn hóa, và chiến dịch Toàn dân làm gang thép của Mao Trạch Đông trong suốt hơn 10 năm đã làm cho họ kiệt quệ. Khi đó, GDP của họ chỉ hơn 300 tỷ đôla, dân số 800 triệu, thu nhập bình quân đầu người của họ khi đó còn kém ta.

Thế mà, giờ đây, sau hơn 40 năm, họ và ta đã khác nhau một trời một vực.

Trong chiến tranh với người Mỹ trước đây, ta cũng thua kém Mỹ đủ đường, nhưng ta có cả phe Xã hội chủ nghĩa đứng sau, ủng hộ mọi vật tư chiến tranh, vũ khí miễn phí, thậm chí cả đường, sữa, bột mì, quần áo,,,.

Nay, ta đơn thương độc mã, tự đi mua lấy tất cả. Ta hãy khiêm tốn học hỏi cái hay của họ.

Cái hay của họ trong phát triển đất nước là cái gì?

Năm 1980, Trung Quốc thành lập 5 Đặc khu phát triển kinh tế, là Thẩm Quyến (Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng của đảng ta đã đi thăm Thẩm Quyến ngày 14 tháng 10 năm 2015), Châu Hải, Sán Đầu, của tỉnh Quảng Đông, Hạ Môn của tỉnh Phúc Kiến và Hải Nam.

Sau đó, năm 1984, Trung Quốc mở cửa tiếp 14 thành phố ven biển, trở thành các thành phố “mở cửa”, là: Đại Liên, Tần Hoàng Đảo, Thiên Tân, Yên Đài, Thành Đảo, Liên Vân Cảng, Nam Thông, Thượng Hải, Ninh Ba, Ôn Châu, Phúc Châu, Quảng Châu, Trạm Giang, và Bắc Hải.

Năm 1985, Trung Quốc xây dựng tiếp các Khu kinh tế “mở cửa”, là vùng châu thổ sông Trường Giang, vùng châu thổ sông Châu Giang, vùng châu thổ miền Nam Phúc Kiến, Bán đảo Sơn Đông, Bán đảo Liêu Đông, tỉnh Hà Bắc, và Khu tự trị Quảng Tây, hình thành một vành đai kinh tể mở ven biển.

Từ năm 1992 đến nay, Trung Quốc lại mở cửa tiếp các khu kinh tế “mở” trong đất liền, xây dựng 15 Khu Ngoại quan, 49 Khu Phát triển kinh tế kỹ thuật cao cấp Nhà nước, và 53 Khu Phát triển Công nghiệp kỹ thuật cao cấp địa phương.

Còn Việt Nam của ta, nghe nói đảng mới cho phép mở 1 đặc khu kinh tế là Vân Đồn ở Quảng Ninh.

“Khu kinh tế mở”, “Đặc khu kinh tế” là gì?

Là khu vực có chính sách cởi mở, thông thoáng, mức thuế thấp, thủ tục hành chính đơn giản, luật pháp không hà khắc, môi trường kinh doanh được tự do gần như các nước tư bản phát triển, thậm chí có nhiều mặt còn tự do hơn. Ví dụ thuế công ty ở Trung Quốc hiện nay chỉ khoảng 18%, thuộc loại thấp nhất thế giới, trong khi của Mỹ, Đức, Pháp ,,,là khoảng 25% đến 35%, của Nhật là cao nhất thế giới, khoảng 37%.

Trung Quốc dám cho một số chủ công ty tư nhân được vào đảng cộng sản Trung Quốc, và sắp tới, một số triệu phú, tỷ phú Trung Quốc sẽ được đưa vào làm Ủy viên Trung ương đảng cộng sản Trung Quốc. Điều đó sẽ giúp làm thay đổi màu sắc của đảng cộng sản Trung Quốc.

Những điều đó đã tạo nên sức mạnh, và sự hấp dẫn của kinh tế Trung Quốc hiện nay.

Như vậy đến nay, có thể nói cả nước Trung Quốc đã mở cửa toàn diện về kinh tế, với các chính sách cởi mở, thu hút đầu tư nước ngoài, và khích lên kinh tế trong nước.

Về môi trường kinh doanh thông thoáng, về giản tiện thủ tục hành chính, về sự chuyên nghiệp của nhân viên Nhà nước, và về mức thuế thấp hấp dẫn, Trung Quốc được đánh giá là một trong những nền kinh tế hấp dẫn hàng đầu trên thế giới.

Nhờ vậy, mỗi năm Trung Quốc thu hút khoảng 100 tỷ đôla vốn đầu tư nước ngoài. Việt Nam ta, mỗi năm thu hút khoảng 10 tỷ.

Nếu như ta làm theo Trung Quốc, tất cả các tỉnh ven biển trở thành Khu kinh tế mở, thì có thể nói, giờ đây GDP của ta không ở mức 260 tỷ USD năm 2018. Nước Singapore 5 triệu dân, diện tích nhỉnh hơn Hà Nội của ta một chút, mà GDP năm 2018 là hơn 360 tỷ USD, gấp 1,5 lần ta. Nếu ta mở cửa, lập các Đặc khu kinh tế mở ven biển, thì các tỉnh ven biển của ta có thể hình thành vài khu giống như Singapore được rồi.

Nước Nhật, từ năm 1945, đến năm 1968, sau 23 năm, họ từ đống tro tàn chiến tranh, đã vươn lên vị trí số hai thế giới về kinh tế, và giữ vị trí đó suốt 43 năm, đến tháng 2 năm 2011 mới bị Trung Quốc vượt lên trên.

Bởi vì cả nước Nhật là một khu kinh tế mở, chứ không phải chỉ một số khu như của Trung Quốc. Nước ta Đổi mới từ năm 1986, đến nay, 2019, là đã hơn 30 năm, mà vẫn ở mức trên nghèo một chút.

Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn nhắc đảng ta phải khiêm tốn học hỏi. Cha ông ta luôn khiêm tốn học hỏi, nhất là học hỏi những cái hay của các bậc trí sĩ nổi tiếng của Trung Quốc, từ đó mới có thể thắng Trung Quốc nhiều trận.

Đức Trần Hưng Đạo đã viết cuốn Binh Thư Yếu Lược, nói về binh pháp đánh trận, có tiếp thu rất nhiều kiến thức đánh trận của Trung Quốc, và tự phát triển thêm các binh pháp của riêng mình.

Giờ đây, trước sự phát triển lớn mạnh của Trung Quốc cả về kinh tế lẫn quốc phòng, ta cũng nên khiêm tốn học hỏi họ. ///

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

hochiminhbao.com


Recent Posts
Sài Gòn xưa


Hà Nội xưa